Bước vào tuổi trung niên, mới biết được rằng, quan trọng nhất chính là sự cân bằng. Vật chất, người thân, tinh thần, tình bạn, sức khỏe… Giống như những quả bóng được tung lên không trung vậy, bạn phải là một chú hề thật điệu nghệ, cố gắng không để những quả bóng đó rơi xuống đất.
Kiếm thêm nhiều tiền một chút

Nghe có vẻ hơi tầm thường, nhưng tiền quả thực rất quan trọng, tôi không hề trốn tránh điều này.
Quan sát những người xung quanh mình, rất nhiều bi kịch đều tới từ hai chữ “tiền bạc”.
Bước vào tuổi trung niên, bạn sẽ biết được rằng những chỗ cần tiêu tiền nó nhiều ra sao, đây không chỉ đơn giản là vấn đề chất lượng cuộc sống, mà còn là vấn đề về tinh thần và tâm lý.
Khi con cái nhà người ta được đi du học, được học các lớp năng khiếu, lớp ngoại ngữ, thì bạn lại chỉ có thể động viên con mình cố gắng học tập chăm chỉ để thay đổi vận mệnh.
Khi quần áo của vợ đều là hàng mua ở chợ đêm hay hàng online giảm giá, muốn có một bộ mỹ phẩm chính hãng xịn xịn một chút nhưng lại không đủ khả năng, bạn chỉ có thể an ủi cô ấy rằng thôi không sao, dùng mấy cái này cũng được.
Trong những trường hợp như vậy, tinh thần và tâm lý của bạn có còn có thể vui vẻ?
Có thể bạn sẽ nói, sao phải so sánh như thế?
Thực ra thì để người nhà có một cuộc sống sung túc, cũng là một loại năng lực. Bước vào tuổi trung niên, khi mà bạn vẫn chưa có được cái năng lực ấy, ngày ngày chỉ biết trách móc mình, cảm giác đó mới là cảm giác đau đớn, khó chịu nhất.
Vì vậy, hãy dừng ngay cái hành vi chỉ giỏi nói lại, tập trung và hành động để biến mình trở nên giàu có hơn, gia đình sung túc hơn.
Có một chân tướng mà bạn bắt buộc phải thừa nhận, đó là:
Hầu hết mọi người không thể tách ra được với hạnh phúc vật chất.
Bạn và tôi đều nằm trong cái số “hầu hết” ấy.
Có điều kiện vật chất rồi, bạn mới có thể dõng dạc nói với người mà bạn ghét rằng “Biến!”
Có tài chính hỗ trợ rồi, bạn mới có thể đi tìm cho mình một chân trời mới khi đã cảm thấy quá mệt mỏi với công việc hiện tại.

Trong thẻ có đủ số dư rồi, bạn mới có thể ngồi dưới chiếc ô Starbucks vào một buổi chiều đầy nắng và thong thả đọc một cuốn sách, chậm rãi đợi thời gian trôi qua
Trong thẻ có đủ số dư rồi, bạn mới có thể ngồi dưới chiếc ô Starbucks vào một buổi chiều đầy nắng và thong thả đọc một cuốn sách, chậm rãi đợi thời gian trôi qua…
Muốn hiện thực hóa được những điều này, trước tiên, nỗ lực kiếm tiền đã!
2. Bồi đắp quan hệ vợ chồng
Có thể tới tuổi trung niên rồi bạn mới hiểu ra được rằng, người bạn đời chính là bến đỗ cuối cùng vững chắc nhất của mình.
Khi bạn trải qua biết bao thăng trầm, gặp qua không biết bao khuôn mặt giả tạo xấu xí, kinh qua không biết bao sự khó lường của lòng người, nếm qua không biết bao nhiêu lừa lọc dối trá…
Bạn sẽ phát hiện ra, những cảm xúc thất vọng và sự bất lực tưởng như không thể chia sẻ cùng ai này lại vẫn có thể “trút ra”, bởi lẽ, luôn có một người sẵn sàng ngồi xuống nghe bạn tâm sự, và luôn thấu hiểu, đồng cảm với bạn, người đó chính là người bạn đời của bạn.

Có thể tới tuổi trung niên rồi bạn mới hiểu ra được rằng, người bạn đời chính là bến đỗ cuối cùng vững chắc nhất của mình.
Ở một góc độ nào đó mà nói, cái gọi là vợ chồng, không chỉ là một loại khế ước, một kiểu thân phận, một sự quá độ của tình yêu, hay một sự hình thành của một gia đình, mà nhiều hơn chính là một “quan hệ cộng sinh”.
Có nghĩa là, khi đã là vợ chồng, là khi tinh thần luôn hỗ trợ lẫn nhau, tình cảm chỉ cất giữ cho nhau, dù không nói ra, nhưng vẫn luôn thấu hiểu nhau.
Vì vậy, bước vào tuổi trung niên, bất hạnh lớn nhất chính là bất hạnh trong hôn nhân, bôn ba gần nửa đời người, nhưng tới người sẵn sàng lắng nghe mình cũng không giữ được, còn gì bi thương hơn điều này?

Bất kể đang ở độ tuổi nào, bạn cũng cần phải học cách "chăm bón" hôn nhân của mình
Thực ra, bất kể đang ở độ tuổi nào, bạn cũng cần phải học cách “chăm bón” hôn nhân của mình, là phải chăm sóc sao cho tốt chứ không phải chỉ đơn giản ở sống, là ở với nhau.
Điều đó có nghĩa là bạn phải thường xuyên “tưới nước, bón phân và làm cỏ” cho cuộc hôn nhân của mình, dù chỉ là những việc nhỏ nhặt, nhưng bạn hoàn toàn có thể cảm nhận được phần thưởng to lớn khi bước vào nửa sau của cuộc đời.
Ôm con cái nhiều hơn một chút
Từ một thanh niên tới khi làm một ông bố, tôi đã tốn rất nhiều thời gian để thích ứng.
Ngày vợ sinh, khi y tá bế trên tay một đứa nhỏ trao cho tôi bế, phản ứng đầu tiên của tôi là tránh.
Bởi lẽ tôi của khi đó chưa sẵn sàng để làm một người cha.
Đứa nhỏ rất hay quấy khóc, nhiều hôm quấy cả đêm, không rời ba mẹ khiến cả hai vợ chồng mất ngủ.
Tôi thậm chí còn muốn huấn luyện con khi nào không khóc thì ba mẹ mới ôm, nhưng vợ tôi không làm được, hễ con khóc là ôm con vào lòng.
Hơn nữa, cô ấy còn thường xuyên nói với tôi:
Đợi con lớn rồi, đến lúc đấy anh có muốn ôm nó cũng chẳng cho anh ôm đâu.
Sau đó, tôi cũng ôm con nhiều hơn.
Cho tới vài ngày trước, con trai giờ đã 11 tuổi, ở dưới lầu thấy con đi học về, muốn chạy ra ôm con một cái.
Thế rồi, thằng bé vội vã chỉ sang bạn học bên cạnh rồi né tôi, giống như lần đầu tiên tôi trông thấy nó vậy…
Lời của vợ cuối cùng cũng linh nghiệm, chỉ là không ngờ sao nó lại đến sớm vậy.
